VĂN HAY
1) Xa trường
Thời
gian cứ thế trôi qua như thoi đưa, vậy là thấm thoắt đã mười hai năm học sắp
trôi qua. Đứa trẻ ngày nào còn khóc lóc, đứng sau lưng mẹ trong ngày đầu tiên
cắp sách đến trường. Giờ đây đã sắp phải nói lời chia tay với mái trường, với
thầy cô, bạn bè và cũng chia tay luôn cả hai chữ "học sinh" của bản
thân mình.
Vậy đấy, thời gian trôi qua có
bao giờ trở lại, suốt những năm tháng qua gắn bó với "thầy cô và mái
trường" nơi đã để lại cho tôi biết bao nhiêu kỉ niệm của một thời không
thể nào quên. Chỉ còn vài ngày nữa thôi là đến ngày 20/11- ngày Nhà Giáo Việt
Nam, cũng là ngày cuối cùng "tôi" của thời học sinh được bên mái
trường, thầy cô và bạn bè nơi đây tại mái trường mang tên THPT Nguyễn Công
Phương ngôi nhà thứ hai nơi tôi đã gắn bó.
Bất chợt những kỉ niệm trong
tôi ùa về một cách rõ nét hơn bao giờ hết đưa tôi trở về những ngày tháng còn
là một đứa học sinh lớp 10. Nhớ ngày nào ngôi trường mang tên Nguyễn Công Phương
còn quá xa lạ với tôi, ngôi trường mơ ước của biết bao lứa học sinh như tôi. Cảm xúc như vỡ òa khi biết mình đã
trở thành một thành viên bé nhỏ trong ngôi nhà chung.Những kỉ niệm đầu tiên về
ngôi trường luôn là những kí ức theo ta đi suốt cuộc đời. Kỉ niệm với ngôi
trường này nhiều lắm kể làm sao cho hết, thời gian gắn bó với ngôi trường trong
suốt quãng thời tuổi thanh xuân cấp ba của tôi còn nhiều hơn là khoảng thời
gian ở nhà. Ngôi trường gắn bó với tôi cả lúc vui lẫn lúc buồn. Nào là những
ngày học thêm sớm tối cùng bạn bè ăn ở căng tin của trường. Nào là những ngày lao
động, trực tuần mệt nhoài. Nào là những ngày trời lạnh rét run người vẫn đến
trường học thêm ca lỡ đến chín giờ tối mới về. Nào là những ngày trời mưa...
Đâu đây trong tôi những ngày lang thang khắp các ngõ ngách của trường không
khác gì những nhà thám hiểm mở rộng tầm mắt đến những vùng đất mới. Thật nhiều,
thật nhiều những kỉ niệm nơi đây.
Nếu cha mẹ là người đã sinh ra
ta, đưa ta đến với cuộc đời này thì thầy cô là người cha, người mẹ thứ hai đã
dạy cho ta kiến thức, truyền đạt cho ta biết bao điều hay lẽ phải về kĩ năng
sống, giúp ta nên người.Thầy cô - những người lái đò tận tụy hết lòng với nghề,
với mỗi lứa học sinh của mình. Làm sao có thể lớn lên, có thể trưởng thành mà
không có thầy cô ở bên dạy dỗ, dẫn đưa. Thầy cô giống như những cây chỉ nam,
những ngọn hải đăng giúp ta định vị, tìm thấy hướng khi đi lầm đường, lạc lối.
Thầy cô giống như ngọn lửa ấm áp, dìu dắt chúng em trước những vấp ngã của cuộc
đời. Tiếng thầy cô giảng bài hăng say trên lớp vẫn văng vẳng đâu đây. Rồi là
những nụ cười khi thấy những đứa học sinh của mình đạt điểm cao, đạt nhiều
thành tích cao trong học tập, đang dần trưởng thành theo năm tháng. Rồi là
những giọt nước mắt đượm buồn khi thấy học sinh của mình bị điểm kém, không
nghe lời, lười học, ..." Người Thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa Dù năm
tháng vô tình trôi mãi, tóc xanh bây giờ đã phai, Thầy vẫn đứng bên sân trường
năm ấy, dõi theo bước em trong cuộc đời, vẫn những khi trời mưa rơi, vẫn chiếc
áo xưa sờn vai, thầy vẫn đi buồn vui lặng lẽ. Dù năm tháng vô tình trôi mãi
mãi, có hay bao mùa lá rơi, Thầy đến như muôn ngàn tia nắng, sáng soi bước em
trong cuộc đời. dẫu đếm hết sao trời đêm nay, dẫu đếm hết lá mùa thu rơi, nhưng
ngàn năm làm sao em đếm hết công ơn người Thầy. Mỗi lần nghe thầy cô giảng bài,
thỉnh thoảng nhìn lên gương mặt ấy tôi lại thấy mỗi ngày trôi qua trên gương
mặt ấy lại hằn lên những nếp nhăn, những cái tóc bạc theo năm tháng, tôi lại
thấy buồn đến lạ. Có lẽ, chỉ có sự cố gắng nỗ lực, chăm chỉ, lấy kết quả học
tập của mình để bù đắp cho công ơn thầy cô, cho những gì mà thầy cô đã dành
trọn vẹn nửa đời người cho nghề giáo. Ngày 20/11 đang đến gần, có thể nhiều
người sẽ đem tặng thầy cô của mình những bó hoa to, lộng lẫy. Những món quà đắt
tiền. Hay những món đồ mua vội vã trong các cửa tiệm. Nhưng với tôi, không có
gì có thể thay thế bằng những lời chúc, ngồi bên thầy cô trò chuyện về những kỉ
niệm một thời gắn bó, bởi chỉ có tình cảm chân thành xuất phát từ trái tim mới
đến được trái tim. Một lần nữa tôi xin chúc thầy cô- những người lái đò tận tụy
của mình sức khỏe dồi dào, công tác tốt,... để dẫn đưa những lứa học sinh của
mình qua sông.
Tôi phải cảm ơn, cảm ơn thật
nhiều tới ngôi nhà chung Nguyễn Công Phương và những người thầy, người cô hết
lòng vì học sinh của mình bằng một tình cảm trọn vẹn nhất. Có lẽ, mái trường và
thầy cô nơi đây là một mảnh ghép trong cuộc đời tôi mà có đi đến đâu, dù thời
gian có trôi qua nhiều biết mấy thì tình cảm dành cho mái trường và thầy cô nơi
đây vẫn luôn đong đầy và trọn vẹn.
(Sáng tác)
2) Mùa Thu Ấy
Mùa thu của 12 năm trước, khi níu tay mẹ đến trường trong ngày đầu tiên đi học, chúng em, những đứa trẻ lên 6 hồn nhiên không hề biết rằng, mùa hạ của 12 năm sau chúng em lại phải nghẹn ngào nói lời giã biệt. Và dường như mới đây thôi, hạnh phúc vỡ òa khi chúng em chính thức được bước vào cánh cổng này, trở thành học sinh Trường Nguyễn Công Phương. Vậy mà cũng đã 3 năm...
Trong 3 năm ấy, chúng em hưởng trọn niềm vui dưới mái nhà chung thân thương này. Ở đây, thầy cô đã dẫn dắt và là người luôn đồng hành cùng chúng em trên con đường chiếm lĩnh những đỉnh cao trí thức. Thành tích mà chúng em tạo dựng được, ấy chính là công lao của thầy cô.
Nhưng nào đâu chỉ có vậy. Thầy cô còn tuyệt vời hơn thế khi không chỉ làm tròn vai của một giáo viên trên bục giảng mà còn trở thành những người thầy của chúng em trên đường đời. Dạy cho chúng em cách để nâng niu một đóa hoa, trân trọng một nhành lá, yêu tiếng chim hót mỗi sớm mai, chỉ cho chúng em giá trị một lời chào, vẻ đẹp của nụ cười, sự ấm áp của đôi bàn tay...
Từ đó, chúng em em biết đợi mùa bằng lăng nở, để từ ban công của lớp học nhìn lên vòm cây xanh hoa tím mà nghe lòng rạo rực, để mỗi sớm mai đến lớp thấy yêu hơn nụ cười rạng rỡ của bạn bè, thầy cô. Dù chúng em buồn hay vui, thầy cô đều có mặt.
Khi thất bại hay muốn bỏ cuộc, luôn có bàn tay của thầy cô nồng ấm, nâng đỡ chúng em đứng dậy, dạy cho chúng em biết cách tự chữa lành vết thương... Tất cả đã thấm sâu vào mỗi chúng em từng ngày, từng giờ. Để hôm nay, chúng em có đủ tự tin bước vào một hành trình mới. Thật tự hào, khi chúng em được là học trò của các thầy cô giáo trường THPT Ngiuễn Công Phương.
Nhưng thầy cô kính yêu ơi!
Không biết bao nhiêu lần, những đứa học trò dại dột, vô tâm đã làm thầy cô phải phiền lòng. Chúng em cúi đầu xin thầy cô tha thứ! Cảm ơn thầy cô rất nhiều vì đã có mặt trong cuộc đời chúng em, cho chúng em được cảm nhận những yêu thương vô giá, và hơn hết, một vòng tay rộng mở lúc chúng em cần.
Các em khóa dưới à !
Anh chị cũng như các em, từng chứng kiến 2 mùa nắng hạ, và mùa nước mắt chia tay của anh chị khóa trước, nhưng khi là người trong cuộc, thật khó nói nên lời. Cảm ơn vì các em đã kịp đến, để chúng ta có khoảng thời gian thật đẹp được cùng nhau học tập, phấn đấu và vui chơi dưới khoảng trời này. Chúng ta chỉ còn vài tháng ngắn ngửi để cùng nhau học tập. Các em ở lại, hãy cố gắng học tập thật tốt, nỗ lực hết mình, và đừng quên yêu thương, sẻ chia thật nhiều...
Cuối cùng, bạn bè thân yêu của tôi! Biết nói gì vào giấy phút này đây...?: "Các bạn có thấy không tất cả đã xa rồi/ Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ…".
Khi sân trường rơi những cánh bằng lăng tím cũng là lúc các bạn khối 12 chia tay nhau. Sân trường tím màu hoa bằng lăng để lại bao nỗi nhớ không nguôi.
Bạn và tôi, đã nhiều lần thủ thỉ với nhau câu ấy. Nhưng biết làm sao khi ta không thể "tắt nắng đi", không thể "buộc gió lại" để chế ngự thời gian. Biết làm sao khi chúng ta, ai rồi cũng phải trưởng thành, dù yêu đến cháy lòng vẫn không thể sống mãi thời áo trắng...
Chúng mình đã ở đây, mỗi sớm mai lên cùng nhau vai gầy gọi nắng. Mỗi khi chiều về cùng ngắm những chuyến mưa qua. Và đợi dắt tay nhau đến trường vào những ngày Vinh mùa lá đổ. Trường THPT Nguyễn Công Phương đã trở thành mối lương duyên cho tất cả chúng mình thành gia đình lớn, nối trọn vòng yêu thương.
Bạn còn nhớ không, chúng mình đã giận dỗi nhau vì một chuyện cỏn con, nhưng rồi lại làm lành cũng thật là đơn giản. Để rồi giờ ra chơi tranh nhau chạy thật nhanh để vào căng tin sớm nhất...
Các em học sinh giỏi được khen thưởng.
Bạn còn nhớ không, trường THPT Nguyễn Công Phương với những mùa xoài lúc lỉu trên cây và ánh mắt, nụ cười đầy bao dung của các bác bảo vệ.
Bạn còn nhớ không, ta biết biết bao nhiêu lần phạm lỗi, chân bước ríu vào nhau và ngó nghiêng tránh ánh mắt của thầy cô giám thị.
Chúng ta sẽ mang theo hành trang của mình ký ức nơi đây. Lớp học thân quen, ghế đá, hành lang, sân trường mùa cây thay lá, mùa trổ chồi non, mùa bằng lăng trên cao vẽ hạ sang bằng màu tím biếc, và gương mặt thân thương của thầy cô, bạn bè, chúng ta sẽ cất giấu vào nơi thẳm sâu nhất của trái tim mình.
Bạn bè ơi...!: "Nếu có thể chúng mình đừng đi nữa/ Hãy cùng nhau ngồi lại chốn này...".
Nhưng không được nữa rồi, chỉ ít giờ nữa thôi, chúng ta đã là cựu học sinh, là vĩnh viễn rời xa những ngày tinh khôi áo trắng. Mai này có trở về thì mong ước nhỏ nhoi cũng khó thành hiện thực, bởi: "Nhớ trường, nên trở về thôi/ Ngàn năm cũng chẳng được ngồi chỗ xưa..."
Nhưng dẫu có phải đi xa, Trường THPT Nguyễn Công Phương sẽ mãi là ngôi nhà đầm ấm chờ đợi ta trở về, là ngọn gió nâng cánh diều đưa ta đến những chân trời mới, và cũng là sợi dây níu giữ quãng đời trong trẻo nhất.
Chúng em biết, và tri ân điều ấy, rất nhiều! Tạm biệt thầy cô và mái trường hôm nay, chúng em xin hứa sẽ tiếp tục học tập, phấn đấu thật tốt, yêu thương thật nhiều, xứng đáng với truyền thống của trường, với niềm tin mà cha mẹ và thầy cô trao gửi.
(Sưu tầm)