VĂN HAY
1) Cô Chủ Nhiệm
Giữa dòng đời bươn trải, tâm hồn người cũng
ngập chìm vào những lo toan, tính toán chuyện áo cơm, … Thời gian làm tôi gợi
nhớ, có thể dẫn dắt tôi về với những ký ức xa xưa, thời gian đã làm được điều
đó, bao kỉ niệm ùa về trong tâm trí. Hình ảnh người cô hiện ra trước mắt tôi
cùng với bao buồn vui của kỉ niệm thân thương một thời …
Cô tôi, một người dường như cũng đóng vai trò
người đặc biệt trong lòng tôi , có lẽ dường như đôi lúc tôi luôn xem cô như
người mẹ thứ hai của mình vậy, một người đã để lại cho tôi nhiều tình cảm và
cái ấn tượng cực kì sâu sắc, tốt đẹp. Năm học, một năm học mang đến cho tôi
không ít điều mới lạ, nhiều điều tưởng chừng như rất đỗi mộc mạc, giản đơn
nhưng lại đậm ý nghĩa sâu sắc.
Những ngày đầu tôi bước chân vào lớp 12, lớp
tôi là tập thể hội tụ nhiều học sinh đầy “cá tính” và một người cô chủ nhiệm có
phong thái, cốt cách khá lạ đối với tôi. Điều đó làm tôi nảy ra những suy nghĩ
vô tư, trẻ con về cô. Nhưng rồi sau một thời gian, lúc tôi bắt đầu hiểu cô
nhiều hơn, cũng là lúc tôi nhận ra một điều, chính nhờ cô mà lớp tôi luôn được
xem là một tập thể tốt, một tập thể tuy việc học hành không giỏi cho lắm nhưng
lại rất đoàn kết.
Nói về một kỉ niệm đáng nhớ, tôi không thể nói,
bởi tôi không có 1 kỉ niệm mà là có quá nhiều, quá nhiều kỉ niệm về cô. Biết
nói làm sao cho hết đây, khi những kỉ niệm đó khắc sâu vào tâm trí tôi?
Ngày trước, môn Toán đối với tôi như một cái gì
vô cùng khô khan, chán ngán, tôi học tệ với bộ môn này, chẳng lấy nổi một chút
thích thú để học, những bài kiểm tra của tôi không bao giờ lên đến điểm 6. Thế
đấy, dường như đó là một thứ gì đó rất xa xỉ , nhưng tôi có thấy thế đâu, tôi
có nhận được gì đâu!? Toán không cho tôi tình cảm mà tôi không có, mà ngược
lại, đó chỉ là một sự khô khan, không cảm xúc; luyện cho tôi những tình cảm tôi
sẵn có? Hay là sự buồn chán và nhạt nhẽo hơn thế nữa? Tất cả dường như là vô
vọng, tôi trở nên bất lực, không một chút tiến triển về bộ môn này. Nhưng lạ
thay, khi được bàn tay cô dìu dắt, tôi như trở thành một người khác, một sự
thay đổi lớn đến kinh ngạc trong tôi. Tất cả là nhờ công ơn của cô, nhờ cô mà
tôi đã vứt bỏ những suy nghĩ tiêu cực về môn Toán tự bao giờ không biết, nhờ cô
mà tôi đã có thể tự tin vào những bài kiểm tra kế tiếp hơn, cứ thế… cứ thế, môn
học này bỗng dưng trở thành môn học yêu thích của tôi.
Tiếng của cô tôi ấm áp lắm, truyền vào trang vở
với bao khát vọng, với bao tình yêu thương học trò và sự nhiệt huyết, đó như
một cơn gió ươm mầm sống cho tương lai vì cả một thế hệ khôn lớn thành người.
Nhớ làm sao vào những ngày thứ 7, mỗi ngày là một câu chuyện về học tập, về xã
hội, về cuộc sống, về những con người nghèo khó, bất hạnh và về cách sống đẹp
mà cô mang
đến cho chúng tôi.
(Sáng tác)
Tháng 11 đã đến và chúng ta
đang đến gần ngày Hiến chương các nhà giáo. Đó là ngày để các thế hệ học sinh
chúng ta tỏ lòng quý mến biết ơn các Thầy Cô giáo Ngày 20 tháng 11 ngày hiến
chương các Thầy Cô giáo để mỗi người học trò nhớ tới nhũng người Thầy, Cô của
mình.
Nhân dân ta có câu: “Muốn
sang thì bắc cầu kiều “Muốn con hay chữ phải yêu lấy Thầy” Tôn vinh nghề dạy
học và quý trọng Thầy Cô giáo là nghĩa cử cao đẹp của dân tộc ta và ngày 20 tháng
11 không chỉ có ý nghĩa với thấy Cô giáo mà cón có ý nghĩa với mỗi người chúng
ta .Đó là ngày ghi nhận Công lao, đề cao vị trí xã hội và khuyến khích các Thầy
Cô giáo hăng say hơn, nhiệt tình để “ ươm mấm những mấm non tương lai của đất
nước” . Đó là ngày để các Thầy Cô cảm thấy tự hào hề cao quý. Đối với các thế
hệ học sinh chúng em, đây là một ngày thật có ý nghĩa .”Ngày đầu tiên đi học,
mẹ dắt tay đến trường “. Ngay ngày đầu tiên em như bước vào ngưỡng cửa mới đầy
mới lạ, đầy hấp dẫn nhưng cũng có cả những khó khăn, thử thách của sự học, em
được Cô dìu dắt, ân cần nâng đỡ, đầy yêu thương.
Chính tình yêu đó đã xoa dịu
nỗi sợ hãi của em trong những bỡ ngỡ buổi đầu và cũng làm em có ý thức hơn, có
động lực hơn để cố gắng trong việc học tập sau này. Em được học “Nhất tự vi sư,
bán tự vi sư”, em biết yêu quý kiến thức của Cô ví “Không Thầy đố mày làm nên”.
Em cũng biết rằng sự học là cách cửa mở ra tri thức, đóng lại sự mông muội của
thời kì sơ khai, sự học đưa loài người đạt được những tiến bộ vượt bậc, sự học hướng
em sống theo phần “người” xa dần phần “con” bản năng, sự học giúp em tự tin bước
vào thế giới hội nhập. Ngày hôm nay khi nghe bài “ Khi tóc thầy bạc trắng”, em
cũng thấm thía hơn những lời dạy của thâỳ Cô. Thầy Cô dạy em biết yêu quý hơn
đất nước, yêu “ai hai sương một nắng để làm lên lúa vàng”, dạy em biết sống cần
có một tấm lòng ,để gió cuốn những tấm lòng thơm thảo ấy đến những miền đất xa
xôi, thắp lên hy vọng cho những mảnh đời bất hạnh. Em thấy rằng tóc thấy tóc Cô
cũng đã bạc thêm rồi, bạc vì những trăn trở làm sao để truyền đạt những kiến
thứcđến với chúng em.
Ngày hôm nay em xin cảm
ơn thấy Cô, những nhà giáo đứng trên bục giảng truyền cho lớp trẻ những bài học
quý giá bằng cả kinh nghiệm và tình yêu thương của mình. Chúng em mong rằng
Thầy Cô sẽ mãi vững tay chèo để chở những người tri thức tre đến bờ thành Công.